Mấy nẻo gian truân hết hạn rồi
Dư âm khổ hạnh cũng đà trôi
An yên thế sự đời ô trọc
Nhẹ bước phiêu bồng chỉ mỗi tôi
Gánh mạ trên vai hỏng gánh chồng
Con thời mẹ gánh khắp non sông
Như tranh cổ đại tay bồng bế
Phụ mẫu tình thâm tuyệt thế lòng?
Ta ở trần đời tứ đại không
Vẫn mang vẫn gánh chữ tâm đồng
Mùa không luyến ái mùa gieo nghịch
Hoa chữa tàn đâu phải ngủ đông?
Đáo hạn làm chi chút tiếng lòng?
Mở ra nút thắt cũng kì công
An vui thưởng nguyệt điềm nhiên sống
Mẹ mẹ con con bức họa hồng.
Hồng Duyên

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét