Thứ Năm, 23 tháng 10, 2025

NGỦ ĐI EM




Rồi em hỏng ngủ đi hen

Bệnh rồi lại bảo đã quen một mình

Dỗi hờn trong cõi lặng thinh

Hoàng hôn tém tóc cũng mình với ta


Rồi em hỏng ngủ đi ha

Thân em nhợt nhạt như trà qua đêm

Thức đi rồi lại bệnh thêm

Một mình nằm đó nửa đêm chăm mình


Ngủ đi đừng thức tôi xin

Hỏng ai chăm sóc thân mình hỏng thương

Ngày mai ngồi dậy soi gương 

Chân chim nhảy nhót 💃 thảm thương coi nè


Dùm ơn hãy ngủ đi he

Trên vai còn gánh bún chè đậu tương 

Em mà ngã quỵ đổ đường

Con thơ côi cút xa trường mưu sinh


Thôi em hãy ngủ cho xinh

Ngày mai trời sáng bình minh lại về

.............. 

........

Hồng Duyên

CUỐI THU




Cuối thu rồi đó biết không? 

Đêm nay lạnh lắm lập đông đang về

Vài ba sợi tuyết lê thê

Trải dài trên phố rủ rê ủ lòng


Cuối thu rồi đó biết không? 

Chân chim chưa có mà lòng lạnh tanh

Áo đông thời rất mỏng manh

Hỏi ai khéo vá vải thành chiếc chăn?


Cho em mượn hộ em nằm

Qua mùa đông lạnh hết dằm trong sương

Em đem trả lại chữ thương

Trả đời hương phấn xin nương bóng tùng


Ví như đó cũng lạnh lùng 

Bật diêm lò sưởi mình cùng ấm êm

Thu đông gió hỏng lên thềm

Lạnh không bước tới trăng  liềm tròn trăng


Hoàng Duyên

NỢ NẦN




Hỏi anh

             Em hỏi một lần

Cái chi cứa đứt nợ gần tình xa?

Gió nào làm tốc nóc nhà 

Hương nào làm nhạt mình ta với mình?


Đố anh cõng được bình minh

Cõng trăng xuống giếng cõng mình đứng chung?

Đố anh di ảnh không khung

Nhà không tứ trụ người cùng nằm chung?


Hỏi vui chỉ hỏi lung tung

Anh mà nói được lạnh lùng đâu sang?

Giận em khéo chọn tân lang

Giận mình kiếp trước chắc mang nợ nần 


Kiếp này em trả không sân

Kiếp sau không gặp duyên trần không se

.............

.........

Hồng Duyên

VẼ LẠI ĐỜI CON

 



Em khổ vì ai em vẫn cười

Cười mình nông nỗi cứ cười chơi

Đố anh biết được sao em khổ?.

Anh tĩnh như rằng vô tội trời!


Con hỏi ông trời ghép kiểu chi?

Nông sâu tựa đất phẳng lì lì

Dậm chân như sấm ai nghe thấy

Trời ơi vẽ lại số con đi


Con muốn muôn hoa tỏa nắng thu

Muốn đời rạng rỡ chẳng sương mù

Muốn đi chân đất hồng đôi gót

Muốn hết ngọt ngào lãng tử ru


Con muốn trời ơi!

                    Muốn trượng phu

Như tùng như bách hóa ô dù

Che thân không lạnh khi mưa đỗ

Chẳng rám màu da dưới nắng thu.


Hồng Duyên

CÔ ẤY

 



Cô ấy bệnh rồi có biết  không?

Vầng trăng xẻ nửa rối tơ lòng

Ai đem màu mắt pha vào nắng

Nắng rát tim đau lệ chảy dòng


Cô ấy không cười gọi gió ơi

Nghe lòng đau lắm chẳng nên lời

Cơn mưa dài quá đời cô hết

Hết tuổi thanh xuân hết một thời


Cô ấy biết mình hết dạo chơi

Nhưng xin nán lại cúi xin trời 

Con thơ tuổi dại chưa thành đạt

Dẫn dắt chưa tròn chẳng dám lơi


Cô ấy còn duyên cõi tạm này

Ôm bao khát vọng mặc chua cay

Trồng cây nhân đức khi thành quả

Cũng ấy là ngày mộng tỏa bay


Hồng Duyên

SỐNG HÔM NAY




Em giờ đâu giống ngày xưa

Cười cười nói nói mà thưa tấm lòng

Giận hờn ghét bỏ cũng không 

Em như phiến đá ngủ đông vạn đời


Lòng buồn...

                  Một chút chơi vơi

Cũng đau...

                Cũng tủi...

                               Đất trời thế thôi

Em không than thở xa xôi

Thì ai đó chớ quyệt vôi bạc màu


Em giờ chẳng hẹn ngày sau

An yên lặng lẽ ra vào mình ta

Hết rồi giông bão phong ba

Tách trà đã nguội ngọc ngà lên ngôi


Thương em!

                    Chỉ mỗi em thôi

Đời vui ngắn ngủi để môi em cười

Trần gian hết cuộc dạo chơi

Em về tiên cảnh lên trời ngắm trăng.


Hồng Duyên

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2025

QUY LUẬT TẠO HÓA




Trăm năm dỗ giấc một lần

Thiên thu cách trở người gần hóa xa

Cỏ cây mặc niệm xót xa

Một vành khăn trắng Di đà thiện tâm


Tây phương ở chỗ em nằm

Lòng em cực lạc còn tầm đâu xa?

Tòa sen ngự ở quanh nhà

Tâm em Bồ Tát...

                          Thứ tha lỗi người


Ai nói chi cũng mĩm cười

Dù cay sóng mũi chẳng lời phân minh

Ừ ơi rồi cứ làm thinh

Nhìn vòm mây trắng thấy hình Quán Âm 


Sân si cũng một chỗ nằm

Nấm tro của đất hương trầm của ai?

Thế gian tạm bợ hình hài

Sống cho tròn nghĩa dù cay mắt mình


Hồng Duyên

EM KHÔNG ĐÀN BÀ




Em nào đâu phải đàn bà

Mà anh chúc tụng mặn mà nét xuân

Tuổi em hết tuổi thanh tân

Ráng chiều xếp dọc trên vầng thái dương 


Em không nguyệt thẹn hoa nhường

Trâm cài lược vắt thói thường nữ nhi

Em không phu xướng phụ tì

Cái kèo cái cột em thì...

                                       Em thôi


Muốn quà...

                  Chợ có xa xôi?

Muốn lời sáo rỗng như vôi...

                                           Em đầy

Ngôn tình tựa gió mây bay

Khi xưa con gái nghe say sưa lòng


Ừ thì!

        Em chẳng đàn ông

Trải bao sóng gió cũng không đàn bà

.................

.........

Hồng Duyên

EM KHÔNG CÓ LỄ




Nơi ấy tình yêu không có tên em

Thì ngãy lễ nào xem là trọng đại?

Vẫn như thế những ngày dài thừa thãi 

Bước một mình vẫn phải quen thôi anh


Đừng chúc em đẹp tựa tuổi xanh

Bốn mươi sáu hẹ hành em nếm đủ

Không còn lạ trời phong ba vầng vũ

Nên đâu cần tinh tú với ai chi?


Hãy để em sống với thực tại đi

Lời hoa mỹ là vần thi huyễn hoặc 

Không còn trẻ nên cái nhìn sâu sắc

Câu ngôn tình đừng bắt em phải nghe


Với em tình yêu như một bài vè

Ví von hát cười nghe mùi nước mắt

Ừ có thể em đã già là thật

Ngày lễ nào cũng biến mất trong em.


Hồng Duyên

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2025

NGỦ NHÉ EM




Ngủ nhé em ru giấc mộng thường

Trăm năm sỏi đá biết gì vương?

Buồn chi lệ đổ dằm khăn gối

Trằn trọc hao mòn mấy kẻ thương?


Ngủ nhé em sương xuống lạnh vai

Lạnh mùa thương nhớ lạnh năm dài

 Ai ngang thả chút làn hơi ấm

Ru giấc đêm trường đón nắng mai


Suy tư gối mộng trống canh dài

Man mát tình thu cột mối sai

Ảo ảnh sương mù giăng lối cũ

Một chờ hai đợi đã mờ phai


Ngủ nhé em ơi tiếng nấc dài

Băng đông kín lối trách gì ai?

Ngày mai rạng sáng bình minh đến

Mỏi mệt xua tan nắng tỏa hài.


Hồng Duyên

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2025

MƯA ĐÊM





Trời đêm nhỏ lệ khóc thương ai?

Mở cửa nhìn mây giọt ngắn dài

Có lẽ đêm nay lòng lạnh lắm

Thôi nào ngủ sáng đón ban mai


Muốn hỏi trăng khuya có lạnh không?

Mà sao khuyết nửa xót cho lòng

Cô đơn phiến đá cười mình ngốc

Sao phải giam đời để ủ đông?


Rỉ rả cơn mưa len lỏi song

Hay do then cửa đã thưa lòng?

Thấy trăng cười nửa trông mà ghét

Dám nói mình hong thích mặn nồng?


Khép cửa ngăn đông tạm cuộn chăn

Tìm đâu bếp sưởi phải lăn tăn?

Mưa kia đã dứt sao lòng lạnh?

Xin chút nồng nàn cũng khó khăn.


Hồng Duyên

KIẾP NGƯỜI

 



Lắt léo chi nhau cõi tạm này

Mai về cát bụi có ai hay?

Mây vờn chửa thấy người phai nhạt

Nhớ nhớ thương thương cũng đổi thay


Một kiếp thiên thu giấc ngủ say

Gương mờ ảo ảnh nến hương bay

Bao nhiêu hứa hẹn theo hơi đất

Sự sống lên mầm thức tĩnh ngay!!!


Xoắn áo trồng cây đức để đời

Thong dong độ kiếp tịnh lòng chơi

Khi đi rũ hết người không áo

Đến lúc trở về lỉnh kỉnh rơi


Một cuộc dạo chơi lắm cái phiền

Cơm cha áo mẹ nợ luân phiên

Ông bà vui vẻ ngày ta đến

Con cháu long lanh tiển biệt biền.


Hồng Duyên

ĐỜI




Em chả cần thanh tịnh thế gian

Lắt lư mặc kệ vẫn an nhàn

Không tham đắm lụy sầu xa bóng

Chẳng nói lời điêu cuộc sống an


Cây quả vun phân trái trĩu cành

Ngọt ngon bởi dạ của người thanh?

Trên cao thác nước tuôn về gốc

Đố  thế gian làm ngọc hết xanh?


Ta mộng vườn xuân lấp lánh sen

Mùa không gió chướng nắng mưa rèn

Tâm an đời lạc tâm hồn tịnh

Chẳng ánh hào quang sáng tựa đèn


Miệng lưỡi khen chê chẳng giúp gì?

Toang toang tính tính tựa bài thi

Mĩm cười tạc tượng tinh thần đá

Điêu khắc chính mình kiếp họa mi


Hồng Duyên

HẠT BỤI




Có tuổi rồi không muốn nói chi

Ai thời xấu tốt quản làm gì?. 

Bình thường mắt lấp tai ngơ khỏe

Có đáng hay không lắm chuyện kì


Mặt nước hồ thu đẹp biết bao

Nàng Trăng rọi bóng bóng hồng hào

Xá gì mấy tiếng thưa chào hỏi

Của kẻ không ngôi tự đắc cao


Giá trị chi đâu tự cáo lòng

Nhân gian huyền ảo mặc ai nông

Dăm ba chữ nghĩa thua người đức

Ngỡ tưởng mình hay tĩnh thức ngông


Có tuổi rồi không muốn hái sao

Trăng cười đẹp lắm dạ thanh tao

Xá chi hạt bụi ngang tầm mắt

Bỏ ngắm hương sen tỏa ngọt ngào?


Hồng Duyên

LẬP ĐÔNG




Lập đông rồi phải không anh?

Gió len sợi tóc mong manh nỗi hờn

Nhả vần theo nhịp cô đơn

Thi nhân làm đứt sợi đờn tri âm


Hỡi người vạn lí xa xăm

Nhớ chăng vườn tím mà thăm tìm về?

Mưa phùng rỉ rả triền đê

Dây chanh rối sợi tiếng thề nhạt phai


Tháng mười!

                       Đếm lá thu phai

Còn chưa nỡ vội mà thay lá cành

Một thời nữ sĩ vẽ tranh

Âm từ luyến lái để dành cho ai?


Lập đông!

               Nghẹn tiếng thở dài

Trăng nằm bến đợi gió say giấc nồng

Này anh có nhớ em không?

Hoa thơ nhuộm tím cánh đồng tương tư


Lập đông!

                 Ai cất tiếng ru?

Dìu em qua lối sương mù vây quanh


Hồng Duyên

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2025

TA TỰ YÊU TA




Trên bến ân tình nốt nhạc rơi

Dây tơ đứt đoạn phím không lời

Vẽ trăng nước vẽ người tri kĩ

Quên vẽ người thương nắm chẳng rời


Ta bước nhân gian đoạn khúc buồn

Kịch đời sân khấu diễn như chuông

Cung sầu lặng lẽ dâng đầy mắt

Câu chữ ngôn tình chỉ nói suông


Ánh mắt giao nhau cõi tạm này

Xin cho ta khất sợ men say

Lời yêu tựa gió ai mà nhớ?

Hẹn biển thề sông khóc vạn ngày


Bốn sáu bánh chưng đủ đắng cay

Hoàng hôn để đón nắng ban mai

Chân chim chữa chạm còn xuân sắc

Mãi bận yêu mình hỏng đổi thay


Hồng Duyên

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2025

BẠN ONLINE

 



Chưa gặp anh em tưởng trượng phu

Gặp rồi mới biết cũng ô dù

Váy xanh váy đỏ anh cân hết

Cũng rất xinh tươi ngỡ mộng du


Chưa gặp anh em đỏm dáng khoe

Gặp rồi đôi mắt cứ tròn xoe

Người đâu giận dỗi sao ngoe nguẩy 

Đẹp quá anh ơi lúc khóc nhòe


Chưa gặp anh nghe trống thịch thình

Tim trên ngực trái cứ rung rinh

Gặp rồi thắng gấp dây cương gãy

Liễu thế anh ơi lại quá xinh


Chưa gặp anh em chỉ thấy hình

Thân cao lực lưỡng tựa minh tinh

Nam thần tuyệt thế nhìn ngơ ngẩn

Trực diện cười vui ấy giống mình.


Hồng Duyên

CHÁN NGÁN



Trăng này mấy nữa mới là xuân?

Bốn sáu năm rồi lúa hết tân

Bão lũ chân chim đầy vệt nắng

Hoàng hôn kháo vội mộng xa lần


Bốn sáu tình xuân vẫn nhạt nhòa

Cơm canh chén đũa thiếu người xoa

Vầng trăng khuyết nửa tìm không thấy

Mảnh ghép đồng hành trốn kĩ nhoa


Thôi trốn luôn đi khỏi hẹn hò

Xuân thì quá nửa nắng co ro

Dăm câu mật ngọt nghe nhàm chán

Tán thán kim ngân phải giả đò


Bốn sáu mùa thu lá đỗ đầy

Trơ cành đứng đó lạnh chân tay

Tình đời bạc bẽo lòng chai sạn

Giả lả cười thôi ngán cảnh này


Hồng Duyên

HOÀI NIỆM




Vập vờn trong bóng hoàng hôn

Áo ai sắc tím kéo đờn vi vu

Mùa thương lạc nẻo sương mù

Đêm nghe tiếng gió tưởng ru chính mình


Ai về cõng trả bình minh?

Nợ chi chở nặng chuyện mình với ta

Mưa thu rỉ rích hiên nhà

Chiếu chăn cuộn nửa cho qua nốt mùa


Lật hồi ức

Tìm bạn xưa

Tóc mây ngã nửa đánh lừa thời gian

Bật đèn nhóm sưởi bếp than

Mà sao cái lạnh vẫn tràn vào tim


Canh năm con cá lim dim

Lục bình trôi ngược lên thềm tương tư

Ai về khơi lại tàn dư?

Người đi xa ngút chưa từ tạ nhau


Nhớ không cái hẹn ngày sau....?

Mấy mươi năm một câu chào cố nhân.


Hồng Duyên

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

CÓ ƯỚC CHI ĐÂU





Có ước chi đâu giữa cõi đời

Cơm canh đủ chén bạc đầy cơi

Nhà cao cửa rộng nơi thành nội

Sáng tối đi về dạ thảnh thơi


Có ước chi đâu với kiếp này

Con thời hiếu thảo mẹ thơm lây

Công danh đỗ đạt muôn đời phúc

Lễ phép ôn hòa tính thằng ngay


Có ước chi đâu cả thẩy cười

Niềm vui lan tỏa khắp bầu trời 

Không cầu duyên nợ se đôi lứa

Chỉ ước bình yên đến trọn đời


Có ước chi là dịu vợi xa

Quanh co uốn khúc chỉ mình ta

Gập ghềnh thác đá làn da sạm

Vẫn thích riêng mình chạm gót ngà


Có ước chi đâu khổ quá mà.


Hồng Duyên

CÓ TUỔI RỒI




Có tuổi rồi môi mắt chả xinh

Lòng buồn uẩn khuất chuyện linh tinh

Cơn mưa trút xuống thình lình ướt 

Ướt áo không sao ướt chuyện mình


Có tuổi rồi mưa nắng thất thường 

Đừng đem dối trá nói yêu thương 

Để thu ngại lắm khi cười nhếch

Vẽ phết thêm chi đã đoạn trường? 


Có tuổi rồi nương bóng  tựa đầu

Chăn ga gối nệm cũng thêm râu

Tim đau ứa máu đông thành đá

Lăng kính trong veo khá cưỡng cầu


Có tuổi rồi khâu vá chỉ bung

Vải thô mụt nát dễ đâu dùng

Tre già thẳng đứng nào đâu uốn?

Bớt chuyện hồi xuân khổ tứ tung


Có tuổi rồi nên biết ngại ngùng 

Vờn trăng bắt bóng cũng đâu chung?

Riêng nhà khác cửa ai cùng lạnh?

No đói tiền nong có rảnh cung?


Hồng Duyên

MỆT NỮA RỒI




Hôm nay em mệt nữa rồi

Mệt đời bận bịu...

                           Mệt thôi một mình

Mệt lo những thứ linh tinh

Mệt đời bất ý bất thình lình đau


Mệt nhà vắng trước trống sau

Bận lo...

          Bận gánh bận nào hết đâu?

Lỡ mua chiếc áo bị nhàu

Đem ra giặt ủi thể nào kém sang


Bao giờ hết mệt nhà quàng!?

Tròn vuông mấy tấc ngỡ ngàng gần xa

Thân em dưới lớp phù sa

Nén hương không có ai ra chuyện trò?


Ngẫm buồn cái phận quần thoa

Hơn nhau ở chỗ hủy kho ân tình

Người ta mặc kệ cái nhìn

Còn tôi sao cứ bắt mình trong khung?


Mệt rồi!

          Ai muốn đi cùng?

Đồng hành san sẻ lạnh lùng có đôi


Hồng Duyên

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2025

CHO EM



Cho em một chút dịu dàng 

Xua đi mỏi mệt trái ngang cuộc đời 

Cho em một chút tình rơi

Để cho phiến đá cất lời ru êm


Cho em gia vị bột nêm

Để môi thơm dịu lạc mềm như bông

Cho em chút mật hương nồng

Nguyệt hằng gợi cảm cho lòng tin yêu


Thả em ánh mắt đắm chiêu

Xa xăm giữa chốn tịch liêu không người

Vì ai cảm xúc chơi vơi

Hai ta lạc hướng ra khơi khó trùng


Bao năm phênh vách lạnh lùng

Chợt thu tìm đến lưng chừng nghĩ suy...


Hồng Duyên

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2025

THI NHÂN DẠO




Rồi em hỏng ngủ thiệt dùm đi?

Nhắm mắt nhìn trăng thấy những gì?

Sắp đến canh tư còn luyến lái

Câu từ nũng nịu mãi ngồi ghi


Bình minh đợi trước cửa xuân thì

Chợp mắt em ơi nghỉ chút đi

Ghẹo gió vờn trăng em lạc phím

Hay không ngủ được giỡn tình thi?


Mùa thu khúc khích ghẹo em chi?

Đào cúc khoe mình ỏng ẹo kì

Lãng tử dừng chân gieo chút nắng

Ngẩn ngơ em hóng chuyện Hàn Ni...


Ai thèm nói chuyện để anh si?

Mặc kệ người ta liếc ngó gì?

Ghét cảnh xuân tàn nên hỏng mộng

Anh đừng lóng ngóng họ sinh nghi


Tội em oan ức chẳng làm gì!!


Hồng Duyên

TĨNH THỨC

 



Rồi em thao thúc để làm chi

Biển động đêm nay nghĩ những gì

Chẳng phải mùa thu hiền tựa gió

Cho em thả bút với đường thi?


Hôm qua có kẻ thả tình si

Em bận tô son với bút chì

Quên mất lòng em đang lạnh lắm

Băng đông nhả khói hỏng đo ni


Đêm nay mất ngủ gió thầm thì

Sân khấu kịch đời biết để chi?

Lắm kẻ u mê ngồi đứng diễn

Người khôn hiểu hết chỉ cười khì


Cười rồi ngủ nhé khép đôi mi

Nhắc chuyện hôm qua đã cũ xì

Ta chẳng u mê lòng chữa động

Hồng nhan mặc kệ kẻ tình si


Hồng Duyên

SÁNG MẮT SÁNG LÒNG





Trong mơ ai đó nhắc mình

Che ô cho kỹ để gìn màu da

Giữ cho đôi mắt ngọc ngà

Sáng đường sáng cả lối ra lối vào


Giữ lòng dù hỏng thanh tao

Cũng như nhật nguyệt ngọt ngào tiếng thu

Đừng để cái nắng nó ru

Chìm trong ảo mộng tráo dù đổi ô


Quần thoa lắm kẻ trầm trồ

Nhưng trang quân tử hải hồ còn đâu?

Đừng đem cái sự nông sâu

Lấp đầy khao khát để trâu nó bừa


Háo lòng chẳng chọn cam dưa

Má hồng hiểu chớ đỗ thừa gió mây

Bách tùng sâu ngọn khuyết cây

Tại mình...

               Mình chịu trách ai bây giờ?. 


Hồng Duyên

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2025

BỨC HỌA HỒNG




Mấy nẻo gian truân hết hạn rồi

Dư âm  khổ hạnh cũng đà trôi

An yên thế sự đời ô trọc

Nhẹ bước phiêu bồng chỉ mỗi tôi


Gánh mạ trên vai hỏng gánh chồng

Con thời mẹ gánh khắp non sông

Như tranh cổ đại tay bồng bế

Phụ mẫu tình thâm tuyệt thế lòng?


Ta ở trần đời tứ đại không

Vẫn mang vẫn gánh chữ tâm đồng

Mùa không luyến ái mùa gieo nghịch

Hoa chữa tàn đâu phải ngủ đông?


Đáo hạn làm chi chút tiếng lòng?

Mở ra nút thắt cũng kì công

An vui thưởng nguyệt điềm nhiên sống

Mẹ mẹ con con bức họa hồng.


Hồng Duyên

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2025

THÓI ĐỜI




Một kiếp nhân sinh một kiếp đời

Ân tình khuyết nửa khoảng chơi vơi

Chín mùa thân rụng ai thời nhớ?

Mấy tất nằm sâu mặt ngắm trời


Kẻ khóc người cười mấy giọt châu?

Vành khăn trắng ấy chữa buồn rầu

Chàng đi thiếp ở buông sầu mộng

Nàng ở ta về kiệu rước dâu


Trú tạm trần gian chẳng quý nhau

Lời cay tiếng đắng để lòng đau

Hơn thua tính toán người chung mộng

Lúc thác đi rồi hẹn kiếp sau


Phải đó chân thành tốt biết bao

Đừng gieo thương tổn đến xanh xao

Lòng ta hận lắm mà thôi kệ

Một kiếp làm người há dễ sao?


Cố giấu đau thương chẳng mải mai

Nhìn nhau chỉ để mắt mi cay

Đừng nha vết xước chưa lành lặn

Hãy để ta yên những tháng ngày....


Hồng Duyên