Thứ Tư, 30 tháng 7, 2025

EM MỆT RỒI




Lòng buồn như nhện giăng tơ

Nói sao cho hết cứ vờ không sao

Mắt em như cái giếng đào

Đong đầy ngấn lệ thì thào riêng tôi


Đời sao lại bạc như vôi

Bao nhiêu cái gánh nặng đôi vai này????

Đi vào đôi mắt cay cay

Bước ra hiên cửa thì mây tối trời


Đôi khi muốn gọi " mình ơi"

Như xương mắc cổ như trời phong ba

Khổ thân cái phận quần thoa

Không râu mà được làm cha làm chồng


Ước gì em vẫn má hồng

Cho anh quân tử mở vòng tay che

Ước gì em cứ xuồng ghe

Cho anh chèo chống đỡ nghe nặng  lòng


Mệt rồi anh có biết không?


Hồng Duyên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét