Thứ Tư, 12 tháng 3, 2025

DẶN LÒNG




Dặn lòng đừng nói tiếng yêu

Tương tư cắt bỏ tình nhiều ủ đông

Máu tim đừng để tràn sông

Thuyền bơi mắc kẹt giữa dòng chơi vơi


Dặn lòng ai gọi đừng ơi

Đừng nhen lửa sưởi bấy lời ngọt ngon

Ngôn tình giả dối nó giòn

Ăn vào tê tái cay hơn ớt 🌶 sừng


Dặn mình rung động cũng đừng

Thả tim lạc lối buồn rưng mắt này

Đừng cho tình chuốc men say

Cô đơn tủi phận tháng ngày hẩm hiu 


Dặn mình đừng nhận lời yêu

Vãng lai khách ghé trà chiều khách đi

Tội cho một mảnh tình si

Dối lòng vọng tưởng  người đi sẽ về


Hồng Duyên

NGỘ

 



Xôn xao cái buổi chợ đông

Khăn che nửa mặt khó trông tấm lòng

Mĩm cười tự nhủ cành cong

Con chim én đậu gió giông rơi cành


Ngộ ra đã hết tuổi xanh

Chân mây chạm đất....

                                    Duyên lành có đâu?

Áo kia vạt xéo vạt bầu

Đưa tay em cắt vải nhàu nhúm nhen


Ngồi buồn ngắm ngọn núi đen

Cũng cây xanh lá cũng quen đất trời

Nắng

Mưa

Cuốn

Lá tả tơi

Ung dung tạo dáng ngời ngời ngày đêm


Cuồng phong réo rọi không yên

Một màu xanh lá nối liền phong ba

Ai thương ghét kệ người ta

Biển vẫn tươi mát mặn mà thanh xuân


Hồng Duyên 

KHÔNG LÀ GÌ CỦA NHAU




Buồn...!

Buông cái tạch

Nhẹ lòng

Nhẹ hờn trách vu vơ

Khi yêu bấy cái lắm dại khờ

Mưa một đám tôn cái hững hờ lên ngôi


Chạm tay

               Chạm mắt 

                                Chạm môi

Chạm luôn sự xa cách đứng ngồi không nhau

Vô hình được mất không đau

Hữu hình thấy đó lượn chao sóng kình


Kiếp này không hẹn ba sinh

Kiếp nữa từ chối giao tình đậm sâu

Xin được quên như phấn không màu

Như canh không vị 

                                Ngọt ngào bay hơi


Nguyện làm cánh én lưng trời

Một mình rong ruổi cho đời bình an


Hồng Duyên

KHÔNG DUYÊN PHẬN




Rồi một ngày không còn tiếng yêu thương 

Mọi khoảnh khắc cũng dường như im bặt

Không tin nhắn nghe lòng thêm se sắt

Phút chạnh lòng ai đã rắc màu vôi?


Ai nói rằng thuyền không bến lẻ loi?

Hội ngộ đó rồi xa xôi ngăn cách

Tạm đóng gói trái tim vào khuôn thạch

Ngắm cường triều róc rách tiếng nước trôi


Yêu hay không chỉ câu nói vành môi

Không mơ ước thành đôi như thời trẻ

Ví tình ấy lung linh như tranh vẽ

Chạm mưa phùng tách lẻ bởi vách ngăn


Gặp nhau rồi cũng như ánh sao băng

Không hẹn ước...

                         Dẫu chân tình là thực

...............

.........

Hồng Duyên